Duyên đầu Năm ấy ngày xưa nhớ 1 người 1 Người đâu đó rất xa xôi Mỗi lần khi nhắc tên người đó Đôi mắt xa xăm, khẽ mỉm cười 1 năm đếm được mấy trăm ngày Trăm ngày, ngây ngất với men say Men tình ai nấu, sao đặc sánh Quện cả tâm tư, dạ vơi đầy Rồi một ngày kia ngày trở về Hoa buồn nở ngát dọc triền đê Mắt ai từ đó không cười nữa vẫn dõi xa xăm, lẫn tái tê Người phơi hy vọng dưới nắng hồng Ai chôn duyên nợ giữa chiều đông Để chiều đông giá trong tuyết trắng Đoạn chén chia phôi, chén rượu nồng Gặp người xưa ấy mãi về sau Tóc gội thời gian nhuốm bạc màu Hoa hồng năm đó giờ trao lại Tình mãi y nguyên có mất đâu .... 12.2018