Nhớ ai

Đường đời lúc rủi khi may

Yêu ai yêu nốt lần này rồi thôi

Yêu làn tóc yêu bờ môi

yêu  ánh mắt đến dáng ngồi duyên duyên


Yêu cả giọng nói tứ mien`

Thật thà đánh đá rất hiền của em 

Gần rồi cũng mãi thành quen

Không nghe thấy nhớ thấy thèm phát điên

 

Hữu tình thì duyên lại nên duyên

vô tình thì cũng tự nhiên lẽ đời


Buồn vui cũng ở số trời 

Đắng cay cũng bởi phận người đa chuyên


Ta đi em lại là em 

Ta về ta mãi chẳng quên lúc nào


HN 201x



Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Sợ

Nhớ quê

26. XUÂN Về