Biển đêm
Biển đêm Anh có nghe chăng anh Sóng biển đêm thổn thức Lòng biển sâu rạo rực Ghì mép cát vô bờ Biển chẳng thể đợi chờ Cứ trào dâng mãnh liệt Trút nỗi niềm da diết Con sóng xô bạc đầu Chẳng biết từ nơi đâu ? Biển mặn nồng đến thế Chẳng biết tại vì đâu ? Sóng về đêm chẳng nghỉ ... Anh có nghe chăng anh Trái tim em thổn thức Đôi môi em rạo rực Áp chặt lấy môi anh Anh có nhớ không anh Vòng tay em quấn quýt Miết lên anh bịn rịn Những chẳng muốn rời xa Anh có thấy không anh Bầu ngực em ấm nóng Tì chặt anh cháy bỏng Muốn nuốt trọn lẫn nhau Từ suốt trong thẳm sâu Em dâng trào tha thiết Vẹn toàn và da diết Anh vẫn thấy phải không ? Trống vắng và mênh mông Là tấm lòng của biển Ngọt ngào và lưu luyến Kỷ niệm của riêng em ... Biển giờ đã vào đêm Để cho em nỗi nhớ Một lần và quá khứ Mãi mãi là của nhau Cũng như lòng biển sâu... Suốt cả đời sóng vỗ NT 2010