Về quê


Nhớ  quê mình phải về thôi
Biển xanh Cát trắng nắng đồi chênh vênh
Thuyền ai 1 chiếc lênh đênh
Cù lao 1 dải bập bềnh sóng ru

Nhớ Con đường cũ bụi mờ
Bóng cây thưa đứng thẫn thờ tránh trưa
Ruộng vàng lúa chổ bông cờ
Gió lay bóng nước cuối bờ, lao xao
Cánh cò đơn độc vút chao
Hàng cau xanh, khẽ ép vào mái hiên

Vẳng nghe tiếng mẹ ru hiền
À ơi câu hát đầu tiên trong đời
Có quê mình phải về thôi ...
Biển xanh cát trắng
       dòng đời chênh vênh..

ĐN june 2020

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Sợ

Nhớ quê

26. XUÂN Về