Sen ấp

Sen ấp

Tuổi dại khờ nào có biết chi đâu
Cánh trắng cuộn trong dòng nước mát
Lá sen xanh che lấp thời khao khát
Chợt trở mình vụng dại biết nhớ mong

Em e ấp bung từng cánh mỏng
Da trắng mềm nhụy thắm trinh nguyên
Thân dướn cong muốn tìm người quân tử
Trời ban cho kết bạn để thành duyên

Rồi nở rộ cánh hoa xòe trước gió
Bàn tay mềm cuộn chặt hơi anh
Nhưng đã nghe ngoài kia cơn gió lạnh
Giật cánh hoa xao xác lìa cành

Em vội nở vì lo anh rời bước
Chút nồng nàn ôm trọn lấy thời gian
Anh ở đâu, mà làm sao không biết?
Sắc hoa kia dù thắm cũng phải tàn



DN June 2020

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Sợ

Nhớ quê

26. XUÂN Về