Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ Tháng 7, 2020

Bia nặng

Hình ảnh
Bia nặng 3 bia uống mãi chẳng say 3 say chưa uống thấy quay mất rồi Hỡi cô gái nhoẻn miệng cười Cô say hay ý định mời bia xa 2 ly uống lại thành 3 2 ta uống lại thành là chơi vơi Mong cho cái muốn về giời Chứng cho cái dám làm người phiêu du ..... July 2020

Sợ

Hình ảnh
Sợ Sợ 1 ngày phải chấp nhận thế thôi Tuổi thanh xuân đã lùi xa phía trước Và dòng sông chẳng thể nào chảy ngược Thuyền lênh đênh chẳng biết tiến hay lùi Sợ 1 ngày sẽ hết mọi niềm vui Chẳng rạo rực chẳng thể nào yêu nữa Thì xin ai bỏ qua những gì đã hứa Vì  con tim chẳng thể dối lừa Sợ 1 ngày sẽ chẳng còn mộng, còn mơ Nhìn cuộc sống chỉ thấy điều rất thật Thì lại buồn vì những gì đã mất Quá khứ qua nào có thể tìm về Sợ 1 ngày hết sạch mọi đam mê Mọi dại dột của quãng đời tuổi trẻ Mọi si mê và mọi điều tương tự thế Thì còn gì gọi là sống nữa đâu Sợ 1 ngày chẳng còn nhớ về nhau Hẳn Là đã rời xa rồi người nhé Vẫn biết rằng mãi mãi đâu có thể Không hiểu sao vẫn thấy chút nghẹn lòng Nhưng hiểu rằng dù có muốn hay không Thì tháng năm chẳng thể nào trở lại Cũng đành trách, mình sao vụng dại Xưa vô tình nên rơi mất tình yêu Hn July 2020

Về quê

Hình ảnh
Nhớ  quê mình phải về thôi Biển xanh Cát trắng nắng đồi chênh vênh Thuyền ai 1 chiếc lênh đênh Cù lao 1 dải bập bềnh sóng ru Nhớ Con đường cũ bụi mờ Bóng cây thưa đứng thẫn thờ tránh trưa Ruộng vàng lúa chổ bông cờ Gió lay bóng nước cuối bờ, lao xao Cánh cò đơn độc vút chao Hàng cau xanh, khẽ ép vào mái hiên Vẳng nghe tiếng mẹ ru hiền À ơi câu hát đầu tiên trong đời Có quê mình phải về thôi ... Biển xanh cát trắng        dòng đời chênh vênh.. ĐN june 2020

Sen ấp

Hình ảnh
Sen ấp Tuổi dại khờ nào có biết chi đâu Cánh trắng cuộn trong dòng nước mát Lá sen xanh che lấp thời khao khát Chợt trở mình vụng dại biết nhớ mong Em e ấp bung từng cánh mỏng Da trắng mềm nhụy thắm trinh nguyên Thân dướn cong muốn tìm người quân tử Trời ban cho kết bạn để thành duyên Rồi nở rộ cánh hoa xòe trước gió Bàn tay mềm cuộn chặt hơi anh Nhưng đã nghe ngoài kia cơn gió lạnh Giật cánh hoa xao xác lìa cành Em vội nở vì lo anh rời bước Chút nồng nàn ôm trọn lấy thời gian Anh ở đâu, mà làm sao không biết? Sắc hoa kia dù thắm cũng phải tàn DN June 2020