Bài đăng

34. ĐÃ QUA RỒI

34. ĐÃ QUA RỒI Đã qua rồi ngày ấy đã qua rồi Tuổi biết yêu và tuổi còn thổn thức Tuổi mà thoáng nghĩ thôi, cũng làm con tim rạo rực Tuổi thơ ngây với những đợi chờ Đã qua rồi ngày ấy tuổi mộng mơ Đêm khắc khoải viết câu thơ đầy hoài niệm Để chợt nhớ chợt mong, chợt bàng hoàng lưu luyến Một bóng hình nay bỗng chợt xa xôi Đã qua rồi, ngày ấy, Đã qua trôi Dòng nhật ký cũng phai mờ theo năm tháng Kỷ niệm cũ chôn theo cùng dĩ vãng Người ấy một thời giờ có nhớ đến tôi chăng Đã qua rồi, Đã qua rồi, ngày ấy Những tháng năm Hạnh phúc lắm và khổ đau nhiều lắm Ước vọng thiết tha từ trái tim sâu thẳm Dâng hiến cho anh duy nhât chỉ 1 người Đã qua rồi ngày ấy có một thời Trên thế gian sao thấy mình cô quạnh Để hàng đêm Gió trở mình về buốt lạnh Sống ở thế gian này nhưng biết sống với ai 4.2008

29. NOI NHO VE NHAU

29. NOI NHO VE NHAU ______________________________________________________ chưa đủ nhớ để gọi là yêu chẳng thể quên để trở thành người xa lạ anh và em giữa 2 bờ nghiệt ngã nghiêng bên này lại chống chếnh bên kia ------------------------------------------------------ Với những gì ta có về nhau Thì em ơi Xin em cứ ngã Dù chỉ 1 lần thôi Để con tim thôi giục giã Để thoáng vu vơ cứ đến thật tình cờ Để cả cuộc đời mình sẽ đắm trong mộng mơ Để mãi mãi là của nhau Dù chỉ 1 lần duy nhất Để anh và em ta tìm ra sự thật Là tình yêu chẳng có bao giờ Và có lẽ em sẽ thôi không đợi không chờ Một điều viển vông chẳng bao giờ lại đến Để khát vọng chôn theo hoài niệm Để điều giản đơn chế ngự mãi trong lòng Để hiểu rằng cuộc sống là hư không Anh và em cũng chỉ là những gì ngắn ngủi Và cũng để em thôi buồn thôi tủi Mong về một điều trọn vẹn ở kiếp sau Để vết sẹo này sẽ hàn gắn mọi nỗi đau Để thời gian qua sẽ xóa nhòa đi tất cả Để trôi theo tháng năm những ngày tất tả Ch...

30. CHIA TAY

30. CHIA TAY Em biêt em vẫn còn yêu anh nhiều lắm Cho dù anh sẽ mãi rời xa Số phận chẳng cho đôi ta chung 1 mái nhà Phan` oan trái, mình em xin gánh chịu Đi đi anh, xin bàn tay thôi níu Kỷ niệm xưa giờ cũng đã qua rồi Anh về đi người ấy chắc dang ngồi Nồi cơm nóng, chờ anh về mới mở Cam phận bạc, đời em coi đã nhỡ Đã chót yêu chỉ có mỗi anh thôi Dù đã biết rằng: sẽ mãi cảnh đơn côi Mâm cơm lạnh chẳng còn người chia sẻ Anh về đi, đừng buồn anh nhé Gió hôm nay buốt lắm về đêm Có người ấy rồi, em sẽ chẳng phải lo thêm Nhưng vẫn cứ nhắc, anh đắp chăn cho khỏi lạnh Em có khóc đâu, trời vừa mưa mới tạnh Nước mưa thôi, ướt mí mắt em thôi Đêm nay em chắc sẽ không ngồi Khâu cho anh áo vừa sờn rách Chẳng oán ai mà em chỉ tự trách Số phận này sao cho em sống chẳng có anh Sao phận mình duyên mãi chẳng thành Để chữ nợ cứ theo em trọn kiếp HN 2007

31. ƯớC

31. ƯớC Em lại ước mãi về một tình yêu Có bóng ai và bóng em trong đó Tay trong tay với bao niềm nhung nhớ Bên này trao người nhận ở bên kia Em lại ước mãi ngày ấy một thời Những vần thơ cứ toàn là dấu hỏi Em đặt câu và anh chỉ được nói Rằng với em anh có hay không ? Nhưng giờ em lại chỉ ước ao Anh hôm nay sẽ về cho đúng bữa Em không ăn mà em cứ lần lữa Đợi chờ anh như những hôm nào Biết tình yêu có vĩnh cửu mãi được sao Nên câu thơ cứ quặn vùi trong dĩ vãng Mùi hoa sữa thu nay về thoảng thoảng Một bóng hình giờ biết ở nơi nao Nỗi nhớ ư ôi nỗi nhớ cồn cào Đêm trở trời , gió về se se lạnh Mùa thay mùa nỗi buồn về sóng sánh Như bóng hồ phản chiếu bóng hình ai Em tin vào sẽ có 1 ngày mai Anh lại về tìm em, như đã hứa Để câu thơ càng thêm chan chứa Để tình yêu mãi vĩnh cửu phải không anh? 2007.11

27. GIÁ NHƯ

27. GIÁ NHƯ Nếu như trên đời chỉ có anh và em Và tình yêu chỉ dành cho hai đứa Nếu như chúng mình chẳng tìm ra hai nửa Thì chắc là mình sẽ yêu nhau Nếu như em chẳng có nỗi đau Và anh chẳng có những điều phiền muộn Nếu như tất cả những gì mình mong muốn Đều trở thành hiện thực phải kg em? Thì làm gì có những buổi đêm Anh với em ở bên nhau nhiều đến thế Chẳng yêu nhau và cũng ở hai thế hệ Mà sao anh cứ muốn nói chuyện cùng em Và câu chuyện nào cũng đến thật vô duyên Vì lại chẳng bao giờ kết thúc Đến đoạn cuối thế nào em cũng khóc Khi nhắc về người ấy đã đi xa Khi nhắc về 1 lời hứa đã qua Em lại ngước lên bầu trời đêm, đẫm lệ Mong có 1 ánh sao băng đến thế Để thỏa lòng ước nguyện của em Để cho người ấy chẳng xa em Hn 2007

28. Biết bao giờ

Hình ảnh
 Biết bao giờ ? Biết bao giờ mới gặp em đây Cho vợi bớt nỗi niềm nhung nhớ Cho câu thơ chẳng còn dang dở Cho hai đứa mình,                                dựa bước bên nhau Biết bao giờ                    mới được gặp em Ước mơ ngọt ngào ,                          sao mà xa đến thế Vẫn biết mình chẳng còn trai trẻ Sao vẫn miệt mài, ôm trọn cả giấc mơ Biêt bao giờ đây ? Biêt bao giờ đây ? Câu hỏi cứ làm anh,                         giật mình da diết Vậy mà chỉ có thể nói rằng mình                      " Chưa biết" Để cô đơn chiếm cứ mãi trong lòng EM có biết ,                 và biết được hay không ? Điều mình rất ...

26. XUÂN Về

26. XUÂN Về Em có chăng nghe chăng tiếng gọi mùa xuân Thoang thoảng đến trên những nụ hoa mới nở Tiếng xuân vui rộn ràng khắp ngõ Như tiếng cười em đã gửi cho anh Em có nghe chăng hơi thở của xuân Nồng ấm lắm đọng trên tán cây trĩu nắng Như nụ hôn vội vàng em trao tặng Cảm giác run run anh nhớ tới bây giờ Em có nghe không tiếng mùa xuân đã về Nhè nhẹ mơ màng như giọt sương mai buổi sớm Ước sao mãi chúng mình chẳng phải là người lớn Như ngày nào theo mẹ mua hoa Em có nhớ chăng những chuỗi ngày đã qua Đến bây giờ chỉ còn mình ai thổn thức Quá khứ xưa mà nghe lòng day dứt Vì 1 điều anh chẳng kịp nói với em Về 1 điều em hẳn đã quên … Để muà này anh lại nhớ mong thêm Ước hình bóng ai theo mùa xuân trở lại Làm ấm con tim, sau mỗi mùa đông tê tái Va` Hàng năm vẫn đợi mãi xuân về 2006