Sợ Sợ 1 ngày phải chấp nhận thế thôi Tuổi thanh xuân đã lùi xa phía trước Và dòng sông chẳng thể nào chảy ngược Thuyền lênh đênh chẳng biết tiến hay lùi Sợ 1 ngày sẽ hết mọi niềm vui Chẳng rạo rực chẳng thể nào yêu nữa Thì xin ai bỏ qua những gì đã hứa Vì con tim chẳng thể dối lừa Sợ 1 ngày sẽ chẳng còn mộng, còn mơ Nhìn cuộc sống chỉ thấy điều rất thật Thì lại buồn vì những gì đã mất Quá khứ qua nào có thể tìm về Sợ 1 ngày hết sạch mọi đam mê Mọi dại dột của quãng đời tuổi trẻ Mọi si mê và mọi điều tương tự thế Thì còn gì gọi là sống nữa đâu Sợ 1 ngày chẳng còn nhớ về nhau Hẳn Là đã rời xa rồi người nhé Vẫn biết rằng mãi mãi đâu có thể Không hiểu sao vẫn thấy chút nghẹn lòng Nhưng hiểu rằng dù có muốn hay không Thì tháng năm chẳng thể nào trở lại Cũng đành trách, mình sao vụng dại Xưa vô tình nên rơi mất tình yêu Hn July 2020
26. XUÂN Về Em có chăng nghe chăng tiếng gọi mùa xuân Thoang thoảng đến trên những nụ hoa mới nở Tiếng xuân vui rộn ràng khắp ngõ Như tiếng cười em đã gửi cho anh Em có nghe chăng hơi thở của xuân Nồng ấm lắm đọng trên tán cây trĩu nắng Như nụ hôn vội vàng em trao tặng Cảm giác run run anh nhớ tới bây giờ Em có nghe không tiếng mùa xuân đã về Nhè nhẹ mơ màng như giọt sương mai buổi sớm Ước sao mãi chúng mình chẳng phải là người lớn Như ngày nào theo mẹ mua hoa Em có nhớ chăng những chuỗi ngày đã qua Đến bây giờ chỉ còn mình ai thổn thức Quá khứ xưa mà nghe lòng day dứt Vì 1 điều anh chẳng kịp nói với em Về 1 điều em hẳn đã quên … Để muà này anh lại nhớ mong thêm Ước hình bóng ai theo mùa xuân trở lại Làm ấm con tim, sau mỗi mùa đông tê tái Va` Hàng năm vẫn đợi mãi xuân về 2006
Nhận xét