Nỗi nhớ không tên

Nỗi nhớ không tên

Có phải đâu  ...Có phải đâu
nỗi nhớ nào cũng được đặt tên
Có phải đâu .... Có phải đâu
                tình yêu  nào cũng ngập tràn hạnh phúc
Quá khứ qua để cho em day dứt
Để nỗi buồn ám ảnh biết bao đêm

Có phải đâu, chỉ có mỗi mình em
Cứ bơ vơ khi chiều tà tắt nắng
Mình với mình cùng nỗi đău trầm lắng
Biết ngỏ lòng hay san sẻ cùng ai

Có phải chăng, chỉ mình em với đêm dài
Mắt ướt đẫm khi chạnh lo`ng khắc khoải
Nỗi nhớ miên man cuộn về tê tái
Nhớ 1 ngày nào, khi 2 đứa vẫn còn đôi

Để giờ đây ghét hết cả mọi người
Muốn xé toạc, cho chẳng còn gì nữa
Muốn đập tan tành, muốn chia lìa đôi lứa
Để chúng sinh cảm nhận nỗi đau

Để nơi xa xôi va` suốt trong thẳm sâu
Dĩ vãng vẫn theo em khi đêm về hưu quạnh
Vô vọng đợi chờ qua mùa đông buốt lạnh

Ước mong về 1 mái ấm gia đình

Ước mong lắm mình lại bên mình
Kiếp xa quê chẳng còn cô đơn nữa
Có phải chăng có lần ai đã hứa
Ngày ấy qua rồi nhưng em chẳng thể quên

Hanoi 2011

Bài đăng phổ biến từ blog này

Sợ

Nhớ quê

26. XUÂN Về