Lạnh lùng

 Lạnh lùng

Tôi nhớ ngày gặp em, đông về lạnh lắm
Gió đổi mùa tê dại buốt đôi tay
Ly nâng lên mà sao lòng chẳng ấm
Rượu uống vào mà sao mãi chẳng say

Em vẫn cười, vẫn nhẹ nhàng câu nói
Ánh mắt buồn vương nhẹ nét thời gian
Có điều gì làm đêm nay em chới với
Rượu nhắp rồi chưa hợp đã vội tan

EM phải đi rồi,em còn đi đâu nữa
Nâng chén đầy uống cạn với nhân gian
Em xa rồi nhưng nụ cười còn đó
Phút xao lòng vẫn quện chút đa đoan

Vẫn ao ước 1 điều khó nói
Ôm trong lòng biết thổ lộ cùng ai
Viết đôi dòng để tự lòng gian dối
Phút giây này chẳng vương vấn bóng hình ai

Em lạnh lùng nhưng tâm hồn ấm áp
Anh muốn ghì thật chặt trái tim em
Để hiểu rằng ta có chung nhịp đập
Có ai nào gian dối được con tim


Vẫn ước mong và ước mong như vậy
Có điều gì thay đổi được đâu em
Vẫn chờ mong và chờ mong nào thấy
Để nỗi buồn tê tái lúc về đêm

2011

Bài đăng phổ biến từ blog này

Sợ

Nhớ quê

26. XUÂN Về