Đểnh Đoảng

Em duyên dáng nhưng mà em đoảng lắm
Hôn anh rồi cứ để lại vết son môi
Mọi người cười em phụng phịu kệ tôi
Anh là của em hay của mọi người đây nhỉ

Em cứng rắn lại lắm khi ủy mị
Là những chiều buông ánh hoàng hôn
Thấy là vàng rơi em lại chạnh buồn
Có phải trước sau lá cũng về với cội

Em hay cười nhưng có khi chẳng nói
Một thoáng buồn với nỗi nhớ xa xăm
Có phải chăng kỷ niệm của tháng năm
Đã khắc sâu trong lòng em cháy bỏng


Em mạnh mẽ nhưng lắm khi hay khóc
Khóc khi vui hanh phúc tràn trề
Khóc cho nỗi cô đơn  buồn đến tái tê

Và tức tưởi  khi hạnh phúc chẳng bên em được nữa


2013

Bài đăng phổ biến từ blog này

Sợ

Nhớ quê

26. XUÂN Về