41. Nắng vàng

41. NANG VANG


Anh chẳng có bạc, có vàng
Tình nghèo, anh biết tặng nang` gì đây
Tặng cho bát nuoc vơi đầy
Đong đi đong lại đợi ngày vu quy

Thứ "đấy" anh tặng làm gì ?
Vô tinh` em trách, anh thì buồn thôi
Ngan` tiền cũng bạc như vôi
Ngan` lời nói, cũng chỉ lời nói suông

Âu là số phận đời thường
Và Em cũng chỉ tỏ tường vậy thôi
Nắng vàng lại nắng vàng rơi
Sao anh chẳng thấy 1 nơi nắng vàng

Mưa miên man gió miên man
Em như giọt nắng trên làn suối xưa
Biết rằng nước chảy xa bờ
Nhưng anh vẫn đợi vẫn chờ riêng em

Cho dù nắng nhớ hay quên
Thì anh, vẫn nhớ đến em một người

HN

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Sợ

Nhớ quê

26. XUÂN Về