40. GIÓ ĐỏNG ĐảNH
40. GIÓ ĐỏNG ĐảNH
Em đỏng đảnh như là cơn gió nhẹ
Ua` đến lẹ lang` mơn trớn môi anh
Anh thèm lắm mà không dám thở
Sợ gió qua rồi tan mất giấc mơ xanh
Em vội vã xô anh vào bóng tốí
Con gió bay qua giấc mộng tan rồi
Trái tim vỡ môi gượng cười lầm lỗi
Em thản nhiên lạnh lẽo đến chơi vơi
Em sâu lắng hay chỉ là con gió thoảng
Đem cho đời cơn mát lạnh loáng qua
Anh buồn lắm chỉ không thể nói
Về những gì mãi mãi đã rời xa
Nhưng hỡi em có yêu anh không nhỉ
Anh hoài nghi lo lắng đến cô đơn
Em chi nói rằng mình đang suy nghĩ
1 thoáng vu vơ em cũng đã mãi giận hon`
Em đỏng đảnh vui cười trong trẻo
Như gió vô tình khi đến, lúc ra đi
Tôi bối rối nhìn theo cơn gió nhẹ
Thoang’ ngậm ngùi tan theo những đam mê
HN 2008
Em đỏng đảnh như là cơn gió nhẹ
Ua` đến lẹ lang` mơn trớn môi anh
Anh thèm lắm mà không dám thở
Sợ gió qua rồi tan mất giấc mơ xanh
Em vội vã xô anh vào bóng tốí
Con gió bay qua giấc mộng tan rồi
Trái tim vỡ môi gượng cười lầm lỗi
Em thản nhiên lạnh lẽo đến chơi vơi
Em sâu lắng hay chỉ là con gió thoảng
Đem cho đời cơn mát lạnh loáng qua
Anh buồn lắm chỉ không thể nói
Về những gì mãi mãi đã rời xa
Nhưng hỡi em có yêu anh không nhỉ
Anh hoài nghi lo lắng đến cô đơn
Em chi nói rằng mình đang suy nghĩ
1 thoáng vu vơ em cũng đã mãi giận hon`
Em đỏng đảnh vui cười trong trẻo
Như gió vô tình khi đến, lúc ra đi
Tôi bối rối nhìn theo cơn gió nhẹ
Thoang’ ngậm ngùi tan theo những đam mê
HN 2008
Nhận xét