Bài đăng

Đểnh Đoảng

Hình ảnh
Em duyên dáng nhưng mà em đoảng lắm Hôn anh rồi cứ để lại vết son môi Mọi người cười em phụng phịu kệ tôi Anh là của em hay của mọi người đây nhỉ Em cứng rắn lại lắm khi ủy mị Là những chiều buông ánh hoàng hôn Thấy là vàng rơi em lại chạnh buồn Có phải trước sau lá cũng về với cội Em hay cười nhưng có khi chẳng nói Một thoáng buồn với nỗi nhớ xa xăm Có phải chăng kỷ niệm của tháng năm Đã khắc sâu trong lòng em cháy bỏng Em mạnh mẽ nhưng lắm khi hay khóc Khóc khi vui hanh phúc tràn trề Khóc cho nỗi cô đơn  buồn đến tái tê Và tức tưởi  khi hạnh phúc chẳng bên em được nữa 2013

Biển đêm

Hình ảnh
Biển đêm Anh có nghe chăng anh Sóng biển đêm thổn thức Lòng biển sâu rạo rực Ghì mép cát vô bờ Biển chẳng thể đợi chờ Cứ trào dâng mãnh liệt Trút nỗi niềm da diết Con sóng xô bạc đầu Chẳng biết từ nơi đâu ? Biển mặn nồng đến thế Chẳng biết tại vì đâu ? Sóng về đêm chẳng nghỉ ... Anh có nghe chăng anh Trái tim em thổn thức Đôi môi em rạo rực Áp chặt lấy môi anh Anh có nhớ không anh Vòng tay em quấn quýt Miết lên anh bịn rịn Những chẳng muốn rời xa Anh có thấy không anh Bầu ngực em ấm nóng Tì chặt anh cháy bỏng Muốn nuốt trọn lẫn nhau Từ suốt trong thẳm sâu Em dâng trào tha thiết Vẹn toàn và da diết Anh vẫn thấy phải không ? Trống vắng và mênh mông Là tấm lòng của biển Ngọt ngào và lưu luyến Kỷ niệm của riêng em ... Biển giờ đã vào đêm Để cho em nỗi nhớ Một lần và quá khứ Mãi mãi là của nhau Cũng như lòng biển sâu... Suốt cả đời sóng vỗ NT 2010

Tết 2010

Hoa Hà nội - Gái Sài Gòn - Năm khủng hoảng ơn trời Hà nội Sài gòn vẫn còn Hoa và Gái Ăn đàng bắc - Mặc đàng nam - Tết Canh dần - Tạ phật - Hai đàng Bắc Nam đủ đầy Ăn với mặc

Canh Dần Xuân

Canh Dan Xuân ------------------------------------------------------- Không nghe thì không lo Không thấy thì Không biết Không mong thì không thiết Không nhớ thì không buồn Không có thì lại còn son Không năm nay thì chuyển sang năm tới Xuân Canh Dần

41. Nắng vàng

41. NANG VANG Anh chẳng có bạc, có vàng Tình nghèo, anh biết tặng nang` gì đây Tặng cho bát nuoc vơi đầy Đong đi đong lại đợi ngày vu quy Thứ "đấy" anh tặng làm gì ? Vô tinh` em trách, anh thì buồn thôi Ngan` tiền cũng bạc như vôi Ngan` lời nói, cũng chỉ lời nói suông Âu là số phận đời thường Và Em cũng chỉ tỏ tường vậy thôi Nắng vàng lại nắng vàng rơi Sao anh chẳng thấy 1 nơi nắng vàng Mưa miên man gió miên man Em như giọt nắng trên làn suối xưa Biết rằng nước chảy xa bờ Nhưng anh vẫn đợi vẫn chờ riêng em Cho dù nắng nhớ hay quên Thì anh, vẫn nhớ đến em một người HN

42. MÙA THU BIệT LY

42. MÙA THU BIệT LY Mùa thu này em lại phải ra đi Gió vẫn thổi lá vẫn rơi nhè nhẹ Sợi nắng cuối thu mỏng manh se sẽ Rơi cuối lề đường vương vấn bóng hình ai Mùa thu nay em lại phải ra di Vẫn nơi đấy có gì đâu để nói ? Nhớ lắm mái tranh nghèo , mẹ già bên bếp củi Lưng mẹ còng bao năm tháng vì đâu Mùa thu này , Cũng như mùa thu sau Lá vẫn rơi và em và em lại ra đi như thế Mưa xao xác hàng cau xanh vuốt lệ Thay lời chào đưa tiễn buổi biệt ly Em phải đi, và chẳng thể hẹn ngày về Giấu nước mắt trên bờ mi ướt nghẹn Lời thề năm xưa đến nay em lỗi hẹn Người ấy 1 thời có tha thứ cho chăng Lại Nhớ đêm thu nào, Lại nhớ những tháng năm Nắng tắt sớm Sương thu về đặc quánh Tiếng em cười trong sương mờ sóng sánh Ngọt đầu môi tình ái trao anh Một mùa thu nữa qua duyên mình lại không thành Kỷ niệm cũ sẽ khỏa vùi trong 2 đứa Cũng như ngày nào cũng như lời em hứa Tan qua nhanh khi nắng sớm thu về HN2008

40. GIÓ ĐỏNG ĐảNH

40. GIÓ ĐỏNG ĐảNH Em đỏng đảnh như là cơn gió nhẹ Ua` đến lẹ lang` mơn trớn môi anh Anh thèm lắm mà không dám thở Sợ gió qua rồi tan mất giấc mơ xanh Em vội vã xô anh vào bóng tốí Con gió bay qua giấc mộng tan rồi Trái tim vỡ môi gượng cười lầm lỗi Em thản nhiên lạnh lẽo đến chơi vơi Em sâu lắng hay chỉ là con gió thoảng Đem cho đời cơn mát lạnh loáng qua Anh buồn lắm chỉ không thể nói Về những gì mãi mãi đã rời xa Nhưng hỡi em có yêu anh không nhỉ Anh hoài nghi lo lắng đến cô đơn Em chi nói rằng mình đang suy nghĩ 1 thoáng vu vơ em cũng đã mãi giận hon` Em đỏng đảnh vui cười trong trẻo Như gió vô tình khi đến, lúc ra đi Tôi bối rối nhìn theo cơn gió nhẹ Thoang’ ngậm ngùi tan theo những đam mê HN 2008